Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngoại tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngoại tình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015

Câu chuyện nghẹn ngào của người phụ nữ có chồng cặp bồ

Hơn năm sau ngày anh mất, nụ cười đã trở lại trên môi chị, ngày anh mất là ngày chị thấy mình được sống...

Xin chào các bạn độc giả, tôi là người thường xuyên theo dõi mục chia sẻ của các bạn, hôm nay tôi xin kể lại cuộc đời của chị gái tôi - một người vô cùng bất hạnh.

Ngày anh mất là ngày đầu tiên chị thấy mình được sống.

Chị hơn tôi 3 tuổi, người ta nói con gái tuổi Đinh thì vất vả trong cuộc đời và cả tình duyên, điều đó có lẽ nó rất đúng với chị của tôi.

Cách đây 10 năm, chị gặp anh - người trở thành anh rể của tôi sau này, hai người cùng học chung trường Đại học, quen rồi yêu nhau. Chị và anh cưới sau khi ra trường một năm. Vốn không là người mơ mộng, lại là dân kỹ thuật nên tình yêu của anh chị như mọi người nói là tương đối khô khan, có chút lạnh lẽo bởi dù lễ tết gì chị cũng chưa lần nào nhận được bó hoa từ anh.

Thế nhưng, bao nhiêu yêu thương chị gửi trọn nơi anh, ai có nói gì, chị đều gạt đi. Tình yêu của anh chị cũng không sóng gió gì, chị điềm đạm nhẹ nhàng anh lại trầm tư, ít nói, ai cũng kín đáo.

Cho tới khi đứa con thứ hai của anh chị ra đời, chị phải ở nhà chăm con, một mình anh lo hết mọi việc, nhìn anh như vậy mọi người trong gia đình ai cũng thương và giúp đỡ. Sếp của anh là chỗ quen biết của cha tôi. Nhờ có sự giới thiệu của cha tôi, cùng tài năng của anh, anh nhanh chóng được đề bạt trưởng phòng. Nhưng không ai ngờ tới, chính việc thăng quan tiến chức đã biến anh trở thành một con người khác. 

Số lần anh ăn cơm ở nhà ít dần, số lần vắng mặt trong khi con ốm đau, bệnh tật tăng lên, anh dù trước kia trầm tính, ít nói nhưng không lạnh nhạt với chị, nhưng lúc này anh thờ ơ hơn trước. Chị đoán biết anh có người khác, dù nghi ngờ nhưng chị vẫn im lặng và âm thầm thay đổi để hấp dẫn anh hơn, chị ăn mặc đẹp lên, chị đi làm lại, cố gắng quan tâm anh hơn trước thay vì chỉ lo chăm con. 

Nhưng mọi sự thay đổi nơi chị không đủ để giữ bước chân anh.

Chị tìm hiểu và biết anh qua lại với người phụ nữ kém chị 5 tuổi, cô ta là nhân viên của công ty đối tác, chưa chồng và đang một mình sống ở gần nơi công ty anh làm việc.

Chị cũng tìm tới và đôi lần nói chuyện với chị ta nhưng đáp lại chị là những câu như "chị không biết giữ chồng, mất đừng trách...". Chị vì hạnh phúc gia đình nên cố gắng chịu đựng mà không làm loạn lên như bao người khác..

Cái chán nhất nơi chị, đó là những gì mà cô nhân tình của anh nói chị lại cho là đúng, chị luôn nghĩ anh như vậy là do chị thờ ơ không quan tâm anh, không chăm chút bản thân nên chị xấu đi trong mắt chồng... vì chị mù quáng tin anh nên anh mới thành ra như thế, chị nhận mọi lỗi lầm về mình và âm thầm chịu đựng, chị không nói cho ai biết.

Chị và anh có những cuộc nói chuyện thẳng thắn nhưng anh nhất quyết không thay đổi, anh không nhận mình sai, anh nói anh không bỏ được cô gái đó. Chị đau khổ vật vả, nhìn chị ngày càng gầy đi, chị ít nói và dường như trở nên vô cảm hơn nhưng cuối cùng chị lại thống nhất với anh không ly hôn vì con cái và anh vẫn nuôi nhân tình bên ngoài, nghĩa vụ làm chồng chỉ là hình thức.

Nhìn anh thay đổi vì có người mới, lòng chị đau như cắt, bao nhiêu năm yêu nhau, chị chưa nhận được bông hoa nào, vậy mà nhìn anh chọn hoa đi tặng cô bồ nhỏ, nhìn anh chăm chút bản thân, hát ca cả ngày, nhắn tin trò chuyện khiến chị luôn ước mình chết đi để không phải thấy cảnh đó.

Dù chị cố gắng nhiều như thế, chấp nhận cuộc sống như vậy, nhưng một ngày anh lại đòi ly hôn để sống cùng với cô bồ kia, chị khóc hết nước mắt, chị dại dột tìm tới cái chết để níu chân anh, nhưng khi chị qua cơn nguy kịch anh chỉ nói hãy sống mà nuôi con, làm thay cả anh phần của người bố và anh xin lỗi vì tình cảm với chị đã không còn và  cô nhân tình hiện tại mới là động lực cho anh sống..

Những ngày anh tới nhà cô ta ở, chị như xác không hồn, lúc này gia đình hai bên mới biết mọi chuyện, cha mẹ anh cũng thương chị lắm nhưng không biết làm thế nào với con trai...

Thời gian cứ thế qua đi, anh lúc đầu còn đôi khi về thăm con, sau đó anh cả năm mới đến đó là lúc mà con ốm nặng hoặc có chuyện gì xảy ra.

Ai cũng nói chị dại khờ, chị gánh vác hết trách nhiệm mà anh thì cứ thế ra đi, không trách nhiệm và nghĩa vụ cả với những đứa con, thế mà khi anh bị tai nạn dường như không qua khỏi vì đi thị sát và bị gỗ rơi vào đầu, ả nhân tình kia lại bỏ anh, chị là người lo hết, biết chị vẫn yêu anh nhưng gia đình tôi không ai chấp nhận nổi. Mọi người nhìn chị khổ sở cũng không dám nói chị hãy mặc kệ anh, bởi biết có can ngăn cũng chẳng thành, vì lo cho chồng chị ngày càng gầy, nợ nần chồng chất, anh thì nằm liệt giường và sống như người thực vật.

Cho tới gần một năm anh mới mất, để lại cho chị hai đứa con và khoản nợ khổng lồ. Nhưng cả gia đình tôi lại thấy nhẹ gánh hơn, anh chỉ là nỗi đau mà chị phải chịu nhưng nỗi đau đó được thời gian xóa đi dễ hơn nếu anh cứ sống và giày vò chị thì không bao giờ chị ngừng tổn thương.

Bản thân chị không nói nhưng tôi biết anh ra đi chị lại cảm thấy nhẹ nhàng, bởi bỏ anh không chăm lo thì chị không làm được nhưng sống như anh làm khổ tất cả nhất là chị và con thì chị cảm thấy không gánh vác nổi nữa...

Hơn năm sau ngày anh mất, nụ cười đã trở lại trên môi chị, gia đình tôi giúp chị trả nợ nần, nuôi giúp hai đứa nhỏ, bố mẹ của anh cũng đỡ chị phần nào. Thật cay đắng khi nói rằng, ngày anh mất là ngày đầu tiên chị thấy mình được sống

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014

Tôi đã ngoại tình khi vắng chồng ? tôi nên làm gì ?

Sau khi con được khoảng 2 tuổi, tôi ngoại tình lần đầu tiên. Đó là người đàn ông có vợ rồi nhưng họ sống không hạnh phúc.

Tôi tự thấy mình là người đàn bà không ra gì và không xứng đáng với chồng. Tôi đã sống một cách buông thả và cho phép mình phạm sai lầm quá nhiều.

Tôi còn huyễn hoặc mình rằng chồng mình chắc cũng như vậy mà thôi. Nhưng giờ anh về, khi anh thú nhận với tôi rằng hơn 4 năm qua ở nước ngoài, mặc dù có vài lần anh nảy sinh suy nghĩ sẽ ngoại tình nhưng rồi anh đều kìm chế được bản thân mình thì tôi mơi thấy mình mang tội lớn với chồng. Bây giờ tôi không biết mình có nên thú nhận tất cả rồi ra đi để cho lương tâm được thanh thản hay không?

Chúng tôi cưới nhau được 5 năm rồi. Sau khi cưới khoảng vài tháng thì tôi mang bầu và chồng tôi lên đường đi tu nghiệp nước ngoài. Ai cũng nói tôi sướng vì lấy được chồng giàu, giỏi giang, nhà chồng lại tử tế. Tôi cũng đã từng nghĩ như vậy bởi lẽ bố mẹ, anh em gia đình chồng đối xử rất tốt với tôi. Chồng tôi là người đàn ông thành đạt, học giỏi và kiếm ra tiền.

Xa chồng đằng đẵng 4 năm là ác mộng với tôi và rồi tôi đã ngoại tình do thiếu thốn tình cảm.

Xem thêm:
Thế nhưng đúng là ở đời không cái gì được trọn vẹn. Chồng đi xa đằng đẵng nhiều năm khiến tôi cảm thấy mình sống trong thiếu thốn và mệt mỏi.

Tôi cố gắng xóa đi cái suy nghĩ mình thiệt thòi hơn bạn bè đồng trang lứa vì người ta có những năm tháng tuổi xuân hạnh phúc nhất bên chồng thì tôi lại sống trong sự cô đơn, lẻ loi. Sinh con, nuôi con một mình trong những tháng ngày vất vả nhất mà không có chồng. Mặc dù nhiều tiền do chồng gửi về nhưng cuộc sống vẫn không như tôi mong muốn. Tôi khao khát có chồng bên cạnh như bao người phụ nữ khác mà thôi.

Sau khi con được khoảng 2 tuổi, tôi ngoại tình lần đầu tiên. Đó là người đàn ông có vợ rồi nhưng họ sống không hạnh phúc. Chuyện chúng tôi diễn ra được khoảng vài tháng thì hai bên dừng lại. Nguyên nhân là anh ta muốn quay lại với vợ vì biết rằng chuyện với tôi không đi đến đâu cả. Tôi nghĩ điều đó cũng là hợp lí vì bản thân tôi cũng không xác định sẽ bỏ chồng để theo người đàn ông đó.

1 năm sau, tôi tiếp tục vướng vào lưới tình với một cậu thanh niên kém tôi 2 tuổi. Thực ra trong cuộc tình này, đúng là tôi đã rung động yêu thương chứ không phải chỉ là sự ham muốn thể xác.

Tôi giống như người đàn bà bị giam hãm lâu ngày trong cái vòng bó buộc nên gặp chàng trai trẻ yêu đương nhiệt huyết là bị cuốn vào vòng xoáy tình yêu đó. Tôi và cậu ấy cũng đi quá giới hạn với nhau.

Cũng có lúc cậu ấy muốn tôi hãy mạnh dạn ly hôn với chồng để đến với cậu ấy nhưng rồi cân nhắc trước sau tôi lại hèn nhát không dám làm. Tôi biết cậu ấy còn trẻ, còn có nhiều cơ hội để lấy người tốt hơn tôi, mà tôi cũng không chịu được điều tiếng khi bỏ chồng theo trai trẻ nên chúng tôi dừng lại.

Lần cuối cùng tôi ngoại tình là trước khi chồng về nước 1 năm. Đó cũng là khoảng thời gian tôi đau khổ khi chia tay người tình trẻ. Tôi tiếp tục phạm sai lầm mặc dù lần này mọi chuyện có vẻ nhẹ nhàng hơn khi tôi chỉ phải lòng người đàn ông có vợ đó. Chúng tôi chưa vượt quá giới hạn nhưng tôi thực lòng nhớ nhung anh ấy rất nhiều.

Trong ngần ấy thời gian xa chồng, tôi tự thấy mình tồi tệ. Tôi vốn là cô gái sống đam mê và nhiệt huyết nên việc phải chôn vùi tuổi xuân của mình trong sự chờ đợi là một điều vượt ngoài sức chịu đựng của tôi. Tôi đã tự an ủi những sai lầm của mình bằng cách nghĩ rằng ở bên nước ngoài có lẽ chồng tôi chắc cũng phải lăng nhăng với ai đó vì với đàn ông nhu cầu đó là khó tránh khỏi.

Nhưng tôi đã lầm. Sau khi chồng tôi trở về, anh đã thú nhận với tôi mọi chuyện và tôi tin anh nói thật. Mà dù anh có nói dối tôi, anh có ngoại tình, có ngủ với vài cô đàn bà đi chăng nữa thì cũng còn dễ tha thứ hơn tôi.

Tôi cảm thấy xấu hổ với người chồng của mình. Tôi muốn thú nhận với anh mọi chuyện và ra đi. Nhưng mặt khác tôi cũng muốn cố gắng bù đắp cho anh bằng việc yêu chồng thật nhiều về sau này. Tôi phải làm sao đây?